故人论诗

元代 邓雅
故人赏我吟,操纸索我题。展席临清风,颇觉心神怡。 幽禽何方来,和鸣在高枝。文鱼亦游泳,新水初盈池。 对此发清兴,援琴赋新诗。郑卫非所好,鲍谢难同时。 古人如可作,渊明真我师。
rén shǎng yín   cāo zhǐ suǒ zhǎn lín qīng fēng   jué xīn shēn
yōu qín fāng lái   míng zài gāo zhī wén yóu yǒng   xīn shuǐ chū yíng chí
duì qīng xīng   yuán qín xīn shī zhèng wèi fēi suǒ hǎo   bào xiè nán tóng shí
rén zuò   yuān míng zhēn shī