故人见寄韵

宋代 吴龙翰
青年铁砚亦曾磨,壮不如人可奈何。 松菊犹存陶令迳,烟云不碍邵公窝。 吟廊缓步看修行,醉石高眠枕绿莎。 一笠一蓑吾事足,江湖浩荡白鸥波。
qīng nián tiě yàn céng   zhuàng rén nài  
sōng yóu cún táo lìng jìng   yān yún ài shào gōng  
yín láng huǎn kàn xiū xíng   zuì shí gāo mián zhěn 绿 shā  
suō shì   jiāng hào dàng bái ōu