孤琴叹

清代 颜伯珣
残弦少新张,孤琴久难理。回舟抱汝来,弃置复似此,譬彼良友朋,愈疏道深耻。 平生所绸缪,焉能缺终始。时迕事竟违,幽情递变徙。 况罹雉罗间,赤舄羞几几。晨床蒙蛛丝,宵月啮鼯齿。 惨澹金博山,音断琅玕水。中庭买双鹤,饥鵛鸣未已。 旧欢尚零落,新知安足倚。人生慎离合,明发泪清泚。
cán xián shǎo xīn zhāng   qín jiǔ nán huí zhōu bào lái   zhì shì   liáng yǒu péng   shū dào shēn chǐ    
píng shēng suǒ chóu móu   yān néng quē zhōng shǐ shí shì jìng wéi yōu   qíng biàn    
kuàng zhì luó jiān   chì xiū chén chuáng méng zhū xiāo   yuè niè chǐ   齿  
cǎn dàn jīn shān   yīn duàn láng gān shuǐ zhōng tíng mǎi shuāng   jīng míng wèi    
jiù huān shàng líng luò   xīn zhī ān rén shēng shèn míng   lèi qīng