鼓琴

元代 耶律楚材
宴息穹庐中,饱食无用心。读书费目力,苦思嫌哦吟。 呼童炷梅魂,索我春雷琴。何止销我忧,还能禁邪淫。 正席设棐几,危坐独整襟。寻徽促玉轸,调弦思沈沈。 清声鸣鹤鸾,古意锵石金。秋水洗尘耳,秋风振高林。 清兴腾八表,成连何必寻。弦指忽两忘,世事如商参。 泥涂视富贵,昼夜等古今。湛然有幽居,祗在闾山阴。 茅亭绕流泉,松竹幽森森。携琴当老此,归去投吾簪。
yàn qióng zhōng   bǎo shí yòng xīn shū fèi   xián ó yín    
tóng zhù méi hún   suǒ chūn léi qín zhǐ xiāo yōu hái   néng jìn xié yín    
zhèng shè fěi   wēi zuò zhěng jīn xún huī zhěn tiáo   xián shěn shěn    
qīng shēng míng luán   qiāng shí jīn qiū shuǐ chén ěr qiū   fēng zhèn gāo lín    
qīng xīng téng biǎo   chéng lián xún xián zhǐ liǎng wàng shì   shì shāng shēn    
shì guì   zhòu děng jīn zhàn rán yǒu yōu zhī   zài shān yīn    
máo tíng rào liú quán   sōng zhú yōu sēn sēn xié qín dāng lǎo guī   tóu zān