过子与二十韵

明代 王世贞
汝官今复罢,吾晚欲看谁。一棹沧江色,孤城落木时。 应门欢竞发,倒屣唤犹迟。青眼穷交甚,苍头夙嗜知。 岕茶云入筥,渚稻雪分匙。软剥迎霜栗,纤供裛露葵。 鹿寒红玉肪,鲂鲙白银丝。画烛双频换,清尊百不辞。 坐移难辨客,谈胜各相师。远漏寒声短,疏棂曙影窥。 凌兢追往事,飞动及新诗。天欲人才尽,身仍我辈私。 总无惭凤德,应不悔蛾眉。野服安群态,时名舍众疑。 酒徒殊未少,醉尉尔何为。老厌乾坤束,归凭日月欺。 浮云轻剑玦,返路有埙篪。好展求羊径,重为嵇吕期。 此生唯斗健,得句莫伤离。长揖苕溪畔,茫茫信所之。
guān jīn   wǎn kàn shuí zhào cāng jiāng   chéng luò shí    
yìng mén huān jìng   dǎo huàn yóu chí qīng yǎn qióng jiāo shén cāng   tóu shì zhī    
jiè chá yún   zhǔ dào xuě fēn shi ruǎn yíng shuāng xiān   gōng kuí    
鹿 hán hóng fáng   fáng kuài bái yín huà zhú shuāng pín huàn qīng   zūn bǎi    
zuò nán biàn   tán shèng xiāng shī yuǎn lòu hán shēng duǎn shū   líng shǔ yǐng kuī    
líng jīng zhuī wǎng shì   fēi dòng xīn shī tiān rén cái jìn shēn   réng bèi    
zǒng cán fèng   yīng huǐ é méi ān qún tài shí   míng shě zhòng    
jiǔ shū wèi shǎo   zuì wèi ěr wéi lǎo yàn qián kūn shù guī   píng yuè    
yún qīng jiàn jué   fǎn yǒu xūn chí hǎo zhǎn qiú yáng jìng zhòng   wèi    
shēng wéi dòu jiàn   de shāng cháng tiáo pàn máng   máng xìn suǒ zhī