郭中山居

唐代 方干
莫见一瓢离树上,犹须四壁在林间。沈吟不寐先闻角, 屈曲登高自有山。溅石迸泉听未足,亚窗红果卧堪攀。 公卿若便遗名姓,却与禽鱼作往还。
jiàn piáo shù shàng   yóu zài lín jiān shěn yín mèi xiān wén jiǎo  
dēng gāo yǒu shān jiàn shí bèng quán tīng wèi   chuāng hóng guǒ kān pān
gōng qīng ruò biàn 便 míng xìng   què qín zuò wǎng huán