过昭君村 村在归州东北四十里。

唐代 白居易
灵珠产无种,彩云出无根。 亦如彼姝子,生此遐陋村。 至丽物难掩,遽选入君门。 独美众所嫉,终弃于塞垣。 唯此希代色,岂无一顾恩? 事排势须去,不得由至尊。 白黑既可变,丹青何足论? 竟埋岱北骨,不返巴东魂。 惨澹晚云水,依稀旧乡园。 妍姿化已久,但有村名存。 村中有遗老,指点为我言。 不取往者戒,恐贻来者冤。 至今村女面,烧灼成瘢痕。
líng zhū chǎn zhǒng   cǎi yún chū gēn
shū   shēng xiá lòu cūn
zhì nán yǎn   xuǎn jūn mén
měi zhòng suǒ   zhōng sāi yuán
wéi dài   ēn  
shì pái shì   yóu zhì zūn
bái hēi biàn   dān qīng lùn  
jìng mái dài běi   fǎn dōng hún
cǎn dàn wǎn yún shuǐ   jiù xiāng yuán
yán 姿 huà jiǔ   dàn yǒu cūn míng cún
cūn zhōng yǒu lǎo   zhǐ diǎn wèi yán
wǎng zhě jiè   kǒng lái zhě yuān
zhì jīn cūn miàn   shāo zhuó chéng bān hén