过昭国里故第

唐代 韦应物
不复见故人,一来过故宅。物变知景暄,心伤觉时寂。 池荒野筠合,庭绿幽草积。风散花意谢,鸟还山光夕。 宿昔方同赏,讵知今念昔。缄室在东厢,遗器不忍觌。 柔翰全分意,芳巾尚染泽。残工委筐箧,馀素经刀尺。 收此还我家,将还复愁惕。永绝携手欢,空存旧行迹。 冥冥独无语,杳杳将何适。唯思今古同,时缓伤与戚。
jiàn rén   lái guò zhái biàn zhī jǐng xuān   xīn shāng jué shí
chí huāng yún   tíng 绿 yōu cǎo fēng sàn huā xiè   niǎo hái shān guāng
宿 fāng tóng shǎng   zhī jīn niàn jiān shì zài dōng xiāng   rěn
róu hàn quán fēn   fāng jīn shàng rǎn cán gōng wěi kuāng qiè   jīng dāo chǐ
shōu hái jiā   jiāng hái chóu yǒng jué xié shǒu huān   kōng cún jiù xíng
míng míng   yǎo yǎo jiāng shì wéi jīn tóng   shí huǎn shāng