过张山人

宋代 王松
经乱良朋少,寻君一慰情。后游同隔世,兹会若前生! 鸡犬怜遭劫,妻孥述避兵。天心如悔祸,犹及看春耕。
jīng luàn liáng péng shǎo   xún jūn wèi qíng hòu yóu tóng shì   huì ruò qián shēng  
quǎn lián zāo jié   shù bīng tiān xīn huǐ huò   yóu kàn chūn gēng