过张邯郸庄

唐代 姚合
客行长似病,烦热束四肢。到君读书堂,忽若逢良医。 堂前水交流,堂下树交枝。两门延风凉,洗我昏浊肌。 与子还往熟,坐卧恣所宜。时时相献酬,文字当酒卮。 野饭具藜藿,永日亦不饥。苟餐非其所,鲙炙为蒺藜。 时清士人闲,耕作唯文词。岂独乡里荐,当取四海知。
háng zhǎng shì bìng   fán shù zhī dào jūn shū táng   ruò féng liáng
táng qián shuǐ jiāo liú   táng xià shù jiāo zhī liǎng mén yán fēng liáng   hūn zhuó
zi hái wǎng shú   zuò suǒ shí shí xiāng xiàn chóu   wén dāng jiǔ zhī
fàn huò   yǒng gǒu cān fēi suǒ   kuài zhì wèi
shí qīng shì rén xián   gēng zuò wéi wén xiāng jiàn   dāng hǎi zhī