过宜宾见夷中乱山
江寒晴不知,远见山上日。
朦胧含高峰,晃荡射峭壁。
横云忽飘散,翠树纷历历。
行人挹孤光,飞鸟投远碧。
蛮荒谁复爱,穠秀安可适。
岂无避世士,高隐炼精魄。
谁能従之游,路有豺虎迹。
jiāng
江
hán
寒
qíng
晴
bù
不
zhī
知
,
yuǎn
远
jiàn
见
shān
山
shàng
上
rì
日
。
méng
朦
lóng
胧
hán
含
gāo
高
fēng
峰
,
huàng
晃
dàng
荡
shè
射
qiào
峭
bì
壁
。
héng
横
yún
云
hū
忽
piāo
飘
sàn
散
,
cuì
翠
shù
树
fēn
纷
lì
历
lì
历
。
xíng
行
rén
人
yì
挹
gū
孤
guāng
光
,
fēi
飞
niǎo
鸟
tóu
投
yuǎn
远
bì
碧
。
mán
蛮
huāng
荒
shuí
谁
fù
复
ài
爱
,
nóng
穠
xiù
秀
ān
安
kě
可
shì
适
。
qǐ
岂
wú
无
bì
避
shì
世
shì
士
,
gāo
高
yǐn
隐
liàn
炼
jīng
精
pò
魄
。
shuí
谁
néng
能
cóng
従
zhī
之
yóu
游
,
lù
路
yǒu
有
chái
豺
hǔ
虎
jì
迹
。