过野叟居

唐代 李洞
野人居止处,竹色与山光。留客羞蔬饭,洒泉开草堂。 雨馀松子落,风过朮苗香。尽日无炎暑,眠君青石床。
rén zhǐ chù   zhú shān guāng liú xiū shū fàn   quán kāi cǎo táng
sōng luò   fēng guò shù miáo xiāng jìn yán shǔ   mián jūn qīng shí chuáng