过姚孝子庐偶书

唐代 李商隐
拱木临周道,荒庐积古苔。鱼因感姜出,鹤为吊陶来。 两鬓蓬常乱,双眸血不开。圣朝敦尔类,非独路人哀。
gǒng lín zhōu dào   huāng tái yīn gǎn jiāng chū   wèi diào táo lái
liǎng bìn péng cháng luàn   shuāng móu xuè kāi shèng cháo dūn ěr lèi   fēi rén āi