过延平津 其二

元代 萨都剌
万山二水合,汇之为深渊。剑化亦已矣,过者尤凛然。 神物岂常处,入地忽上天。所以磊落士,岂为愚者怜。
wàn shān èr shuǐ   huì zhī wèi shēn yuān jiàn huà   guò zhě yóu lǐn rán
shén cháng chǔ   shàng tiān suǒ lěi luò shì   wèi zhě lián