过扬州访吴汝玉见其子某云葬踰年矣一恸赋此

明代 顾清
君墓已宿草,我犹思见君。相望一江水,真隔万山云。 直谊今谁似,高谈可再闻。阿咸才甚美,应足振遗芬。
jūn 宿 cǎo   yóu jiàn jūn xiāng wàng jiāng shuǐ   zhēn wàn shān yún
zhí jīn shuí shì   gāo tán zài wén ā xián cái shén měi   yīng zhèn fēn