过杨州东关戏王时彦 其二

明代 王洪
高楼小妇坐吹笙,杨柳春风动远情。却笑天涯芳草色,青青常是逐人行。
gāo lóu xiǎo zuò chuī shēng   yáng liǔ chūn fēng dòng yuǎn qíng què xiào tiān fāng cǎo qīng   qīng cháng shì zhú rén xíng