过徐桥
老岸石阑曙色分,只疑身是入山云。十年往事不回顾,百里清泉如可闻。
人世谁教有长路,坤灵终亦化尘氛。兴亡更遣陂塘在,几欲悲歌酒未醺。
lǎo
老
àn
岸
shí
石
lán
阑
shǔ
曙
sè
色
fēn
分
,
zhǐ
只
yí
疑
shēn
身
shì
是
rù
入
shān
山
yún
云
。
。
shí
十
nián
年
wǎng
往
shì
事
bù
不
huí
回
gù
顾
,
bǎi
百
lǐ
里
qīng
清
quán
泉
rú
如
kě
可
wén
闻
。
。
rén
人
shì
世
shuí
谁
jiào
教
yǒu
有
cháng
长
lù
路
,
kūn
坤
líng
灵
zhōng
终
yì
亦
huà
化
chén
尘
fēn
氛
。
。
xīng
兴
wáng
亡
gèng
更
qiǎn
遣
bēi
陂
táng
塘
zài
在
,
jī
几
yù
欲
bēi
悲
gē
歌
jiǔ
酒
wèi
未
xūn
醺
。
。