过秀野亭观赵昌花

宋代 朱翌
牡丹酴醾送春归,南风亦复吹戎葵。 青女不瘦芙蓉肌,雪中山茶火争辉。 此开彼落相背驰,安得坐隅皆见之。 剑南老人来解衣,好手不免如徐熙。 萧然四幅十二枝,规模一出众史卑。 妙处天授非人为,右军字画少陵诗。 后来纵好难并驰,传观左右识者谁。 爱画入骨一痴,惜哉不犹坡谷题。 何妨扰扰俗眼疑,秀野前后花成帷, 按图求之君自知。
dan sòng chūn guī   nán fēng chuī róng kuí  
qīng shòu róng   xuě zhōng shān chá huǒ zhēng huī  
kāi luò xiāng bèi chí   ān zuò jiē jiàn zhī  
jiàn nán lǎo rén lái jiě   hǎo shǒu miǎn  
xiāo rán shí èr zhī   guī chū zhòng shǐ bēi  
miào chù tiān shòu fēi rén wéi   yòu jūn huà shǎo líng shī  
hòu lái zòng hǎo nán bìng chí   chuán guān zuǒ yòu shí zhě shuí  
ài huà chī   zāi yóu  
fáng rǎo rǎo yǎn   xiù qián hòu huā chéng wéi  
àn qiú zhī jūn zhī