过修武有叹

明代 王世贞
淮阴下广武,张耳佐其师。全赵俱胁息,彊燕自风披。 忽逢隆准使,赤节艴朝煇。斥易两雄帅,脱若提婴儿。 剪楚朝奏勋,夕乃失临菑。所以云梦游,遂成曲逆奇。 蒯武岂不藏,带砺乃吾欺。纯心奉明主,加罪宁乏辞。 九族为君尽,千载令人疑。
huái yīn xià guǎng 广   zhāng ěr zuǒ shī quán zhào xié jiàng   yàn fēng    
féng lóng zhǔn shǐ 使   chì jié cháo huī chì liǎng xióng shuài tuō   ruò yīng ér    
jiǎn chǔ cháo zòu xūn   nǎi shī lín zāi suǒ yún mèng yóu suì   chéng    
kuǎi cáng   dài nǎi chún xīn fèng míng zhǔ jiā   zuì níng    
jiǔ wèi jūn jǐn   qiān zǎi lìng rén