过新滩作出峡行

宋代 李曾伯
蜀道登天难,尤难泝流入。 自峡上夔渝,江险滩节密。 前年冲寒来,水落且石出。 寄命竹一缕,寸挽退或尺。 旬宣愧罔功,征戍幸逭责。 仁哉圣主恩,有诏许归佚。 匆匆乘月下,初值朱明律。 常年桃涨后,此际梅潦溢。 危漩若釜沸,惊湍如矢激。 今年独何异,水势平於席。 仅添半篙绿,稳泛万顷碧。 纵横顺濆淖,隐见辨沙碛。 毋庸事盘滩,了不懼触石。 一日涪州岸,三宿云安邑。 滟澦露山骨,底柱屹中立。 巫峰披宿雾,奇哉翠欲滴。 建瓴高屋易,百里一瞬息。 安然中流坐,恍若前山失。 舟轻蜚鸟过,岸鴂脱兔疾。 伊滩以新名,此水虑微涩。 黎明报船步,数尺长一夕。 波臣信有助,棹师喜何剧。 前竿与后枕,橹六视听一。 招呼左右向,心手应相得。 所取无釐差,其矢如绳直。 载瞻洺川祠,不远西陵驿。 倏焉飞廉怒,卷起浪涛白。 篙篷掀欲舞,绠缆系惟亟。 凡我同舟人,相雇几动色。 兴言大川涉,畴为讯诸易。 古谚固有云,飘风终日。 须臾棹歌发,安危在漏刻。 衰迟嗟我生,险阻几身历。 萍梗遍江海,星霜老疆场。 此行亦良苦,岂敢计终吉。 始入凡四旬,今出仅更浃。 行止非人为,扶持有神力。 瓣香荐牲酒,对越寸衷赤。 自兹丘樊归,谨无以形役。 晚来贺平善,诗以纪其实。
shǔ dào dēng tiān nán   yóu nán liú  
xiá shàng kuí   jiāng xiǎn tān jié  
qián nián chōng hán lái   shuǐ luò qiě shí chū  
mìng zhú   cùn wǎn tuì 退 huò chǐ  
xún xuān kuì wǎng gōng   zhēng shù xìng huàn  
rén zāi shèng zhǔ ēn   yǒu zhào guī  
cōng cōng chéng yuè xià   chū zhí zhū míng  
cháng nián táo zhǎng hòu   méi lǎo  
wēi xuán ruò fèi   jīng tuān shǐ  
jīn nián   shuǐ shì píng  
jǐn tiān bàn gāo 绿   wěn fàn wàn qǐng  
zòng héng shùn fén nào   yǐn jiàn biàn shā  
yōng shì pán tān   liǎo chù shí  
zhōu àn   sān xiǔ 宿 yún ān  
yàn shān   zhù zhōng  
fēng 宿   zāi cuì  
jiàn líng gāo   bǎi shùn  
ān rán zhōng liú zuò   huǎng ruò qián shān shī  
zhōu qīng fēi niǎo guò   àn jué tuō  
tān xīn míng   shuǐ wēi  
míng bào chuán   shù chǐ zhǎng  
chén xìn yǒu zhù   zhào shī  
qián gān 竿 hòu zhěn   liù shì tīng  
zhāo hu zuǒ yòu xiàng   xīn shǒu yīng xiāng de  
suǒ chà   shǐ shéng zhí  
zài zhān míng chuān   yuǎn 西 líng 驿  
shū yān fēi lián   juǎn làng tāo bái  
gāo péng xiān   gěng lǎn wéi  
fán tóng zhōu rén   xiāng dòng  
xīng yán chuān shè   chóu wèi xùn zhū  
yàn yǒu yún   piāo fēng zhōng  
zhào   ān wēi zài lòu  
shuāi chí jiē shēng   xiǎn shēn  
píng gěng biàn jiāng hǎi   xīng shuāng lǎo jiāng chǎng  
xíng liáng   gǎn zhōng  
shǐ fán xún   jīn chū jǐn gèng jiā  
xíng zhǐ fēi rén wéi   chí yǒu shén  
bàn xiāng jiàn shēng jiǔ   duì yuè cùn zhōng chì  
qiū fán guī   jǐn xíng  
wǎn lái píng shàn   shī shí