过峡山寺

宋代 包恢
庚岭分来峙两山,夹山成峡水万湾。 上林下石森双障,南海西江屹一关。 水若龙藏涵碧色,山如虎伏出苍颜。 人来人往消何许,谁似山长与水閒。
gēng lǐng fēn lái zhì liǎng shān   jiā shān chéng xiá shuǐ wàn wān  
shàng lín xià shí sēn shuāng zhàng   nán hǎi 西 jiāng guān  
shuǐ ruò lóng cáng hán   shān chū cāng yán  
rén lái rén wǎng xiāo   shuí shì shān cháng shuǐ xián