郭祥正家醉画竹石壁上郭作诗为谢且遗古铜剑
空肠得酒芒角出,肝肺槎牙生竹石。
森然欲作不可回,吐向君家雪色壁。
平生好诗仍好画,书墙涴壁长遭骂。
不嗔不骂喜有余,世间谁复如君者。
一双铜剑秋水光,两首新诗争剑铓。
剑在床头诗在手,不知谁作蛟龙吼。
kōng
空
cháng
肠
dé
得
jiǔ
酒
máng
芒
jiǎo
角
chū
出
,
gān
肝
fèi
肺
chá
槎
yá
牙
shēng
生
zhú
竹
shí
石
。
sēn
森
rán
然
yù
欲
zuò
作
bù
不
kě
可
huí
回
,
tǔ
吐
xiàng
向
jūn
君
jiā
家
xuě
雪
sè
色
bì
壁
。
píng
平
shēng
生
hǎo
好
shī
诗
réng
仍
hǎo
好
huà
画
,
shū
书
qiáng
墙
wò
涴
bì
壁
zhǎng
长
zāo
遭
mà
骂
。
bù
不
chēn
嗔
bù
不
mà
骂
xǐ
喜
yǒu
有
yú
余
,
shì
世
jiān
间
shuí
谁
fù
复
rú
如
jūn
君
zhě
者
。
yī
一
shuāng
双
tóng
铜
jiàn
剑
qiū
秋
shuǐ
水
guāng
光
,
liǎng
两
shǒu
首
xīn
新
shī
诗
zhēng
争
jiàn
剑
máng
铓
。
jiàn
剑
zài
在
chuáng
床
tóu
头
shī
诗
zài
在
shǒu
手
,
bù
不
zhī
知
shuí
谁
zuò
作
jiāo
蛟
lóng
龙
hǒu
吼
。