过象耳山二首

唐代 薛能
一色青松几万栽,异香薰路带花开。 山门欲别心潜愿,更到蜀中还到来。 到处逢山便欲登,自疑身作住来僧。 徒行至此三千里,不是有缘应不能。
qīng sōng wàn zāi   xiāng xūn dài huā kāi
shān mén bié xīn qián yuàn   gèng dào shǔ zhōng hái dào lái
dào chù féng shān biàn 便 dēng   shēn zuò zhù lái sēng
xíng zhì sān qiān   shì yǒu yuán yīng néng