过无可上人院

唐代 姚合
寥寥听不尽,孤磬与疏钟。烦恼师长别,清凉我暂逢。 蚁行经古藓,鹤毳落深松。自想归时路,尘埃复几重。
liáo liáo tīng jìn   qìng shū zhōng fán nǎo shī zhǎng bié   qīng liáng zàn féng
xíng jīng xiǎn   cuì luò shēn sōng xiǎng guī shí   chén āi zhòng