过武昌

明代 李敬
四时常不极,一棹况无涯。击汰天疑路,停桡水是家。 危洲行处直,远郭望中斜。沙势衔山影,波光荡日华。 芦明空岸雪,叶乱晚陂霞。稍辨武昌树,初飞梦泽鸦。 客愁增湍驶,楚色满蒹葭。欲访河干叟,林端见古槎。
shí cháng   zhào kuàng tài tiān tíng   ráo shuǐ shì jiā    
wēi zhōu xíng chǔ zhí   yuǎn guō wàng zhōng xié shā shì xián shān yǐng   guāng dàng huá    
míng kōng àn xuě   luàn wǎn bēi xiá shāo biàn chāng shù chū   fēi mèng    
chóu zēng tuān shǐ   chǔ mǎn jiān jiā fǎng 访 gàn sǒu lín   duān jiàn chá