过温逸人旧居

唐代 钱起
返真难合道,怀旧仍无吊。浮俗渐浇淳,斯人谁继妙。 声容在心耳,宁觉阻言笑。玄堂闭几春,拱木齐云峤。 鹤传居士舞,猿得苏门啸。酹酒片阳微,空山想埋照。
fǎn zhēn nán dào   huái 怀 jiù réng diào jiàn jiāo chún   rén shuí miào
shēng róng zài xīn ěr   níng jué yán xiào xuán táng chūn   gǒng yún qiáo
chuán shì   yuán mén xiào lèi jiǔ piàn yáng wēi   kōng shān xiǎng mái zhào