过渭川草堂

明代 康海
渭川草堂清渭滨,无数好花开暮春。小窗不受风雨逼,烂醉岂忧儿女嗔。 数椽自可藉疏豁,百亩谁曾辞贱贫。凭君分我万竿竹,令我因以东卜邻。
wèi chuān cǎo táng qīng wèi bīn   shù hǎo huā kāi chūn xiǎo chuāng shòu fēng làn   zuì yōu ér chēn    
shù chuán shū huō   bǎi shuí céng jiàn pín píng jūn fēn wàn gān zhú 竿 lìng   yīn dōng lín