过亡妾殡所有感 其二

明代 王世贞
去辞华屋傍荒丘,儿女呼娘不解求。任使破除情字尽,也应饶泪到心头。
huá bàng huāng qiū   ér niáng jiě qiú rèn shǐ 使 chú qíng jǐn   yīng ráo lèi dào xīn tóu