过天津桥晴望
闲立津桥上,寒光动远林。皇宫对嵩顶,清洛贯城心。
雪路初晴出,人家向晚深。自从王在镐,天宝至如今。
xián
闲
lì
立
jīn
津
qiáo
桥
shàng
上
,
hán
寒
guāng
光
dòng
动
yuǎn
远
lín
林
。
。
huáng
皇
gōng
宫
duì
对
sōng
嵩
dǐng
顶
,
qīng
清
luò
洛
guàn
贯
chéng
城
xīn
心
。
。
xuě
雪
lù
路
chū
初
qíng
晴
chū
出
,
rén
人
jiā
家
xiàng
向
wǎn
晚
shēn
深
。
。
zì
自
cóng
从
wáng
王
zài
在
gǎo
镐
,
tiān
天
bǎo
宝
zhì
至
rú
如
jīn
今
。
。