过唐校书书斋

唐代 贾岛
池满风吹竹,时时得爽神。声齐雏鸟语,画卷老僧真。 月出行几步,花开到四邻。江湖心自切,未可挂头巾。
chí mǎn fēng chuī zhú   shí shí shuǎng shén shēng chú niǎo   huà juàn lǎo sēng zhēn
yuè chū háng   huā kāi dào lín jiāng xīn qiè   wèi guà tóu jīn