过泰和宫

宋代 刘过
林塘漠漠乱花飞,门掩苍苔过客稀。 蝴蝶与身俱是梦,杜鹃怜我几时归。 徐行便当篮舆称,清话何妨羽扇挥。 四十九年蘧伯玉,此生毕竟是邪非。
lín táng luàn huā fēi   mén yǎn cāng tái guò
dié shēn shì mèng   juān lián shí guī
xíng biàn 便 dāng lán chēng   qīng huà fáng shàn huī
shí jiǔ nián   shēng jìng shì xié fēi