过太白墓
下马吊太白,壮心重徘徊。
秋风吹破墓,晚气生孤台。
四百六十年,诗魂安在哉。
神人岂久谪,旋复御炁回。
元无采石船,而况青山堆。
攘臂况真伪,世儒良可咍。
煌煌长庚星,光射天门开。
攜樽立遥夜,劝子鹦鹉杯。
xià
下
mǎ
马
diào
吊
tài
太
bái
白
,
zhuàng
壮
xīn
心
zhòng
重
pái
徘
huái
徊
。
qiū
秋
fēng
风
chuī
吹
pò
破
mù
墓
,
wǎn
晚
qì
气
shēng
生
gū
孤
tái
台
。
sì
四
bǎi
百
liù
六
shí
十
nián
年
,
shī
诗
hún
魂
ān
安
zài
在
zāi
哉
。
shén
神
rén
人
qǐ
岂
jiǔ
久
zhé
谪
,
xuán
旋
fù
复
yù
御
qì
炁
huí
回
。
yuán
元
wú
无
cǎi
采
shí
石
chuán
船
,
ér
而
kuàng
况
qīng
青
shān
山
duī
堆
。
rǎng
攘
bì
臂
kuàng
况
zhēn
真
wěi
伪
,
shì
世
rú
儒
liáng
良
kě
可
hāi
咍
。
huáng
煌
huáng
煌
cháng
长
gēng
庚
xīng
星
,
guāng
光
shè
射
tiān
天
mén
门
kāi
开
。
xié
攜
zūn
樽
lì
立
yáo
遥
yè
夜
,
quàn
劝
zi
子
yīng
鹦
wǔ
鹉
bēi
杯
。