过嵩阴隐者

唐代 李频
当门看少室,倚杖复披衣。每日醒还醉,无人是与非。 架书抽读乱,庭果摘尝稀。独有江南客,思家未得归。
dāng mén kàn shǎo shì   zhàng měi xǐng hái zuì   rén shì fēi
jià shū chōu luàn   tíng guǒ zhāi cháng yǒu jiāng nán   jiā wèi guī