过松江

宋代 范成大
长虹斗起蛟龙穴,朱碧栏干夜明灭。 太湖三万六千顷,多少清风与明月? 青鷁惊飞白鹭闲,丹枫未老黄芦折。 谁将横笛叫苍烟,无限惊波翻白雪。 洞庭林屋旧游处,玉柱金庭路巉绝。 水仙逢迎掺修袂,问我归计何当决? 去年匹马兀春寒,今此孤篷窘秋热。 人生意气得失间,轻重剑头吹一吷。 莫将尘土涴朱颜,郤待丹砂回白发。
cháng hóng dòu jiāo lóng xué   zhū lán gān míng miè  
tài sān wàn liù qiān qǐng   duō shǎo qīng fēng míng yuè  
qīng jīng fēi bái xián   dān fēng wèi lǎo huáng zhé  
shuí jiāng héng jiào cāng yān   xiàn jīng fān bái xuě  
dòng tíng lín jiù yóu chù   zhù jīn tíng chán jué  
shuǐ xiān féng yíng càn xiū mèi   wèn guī dāng jué  
nián chūn hán   jīn péng jiǒng qiū  
rén shēng shī jiān   qīng zhòng jiàn tóu chuī xuè  
jiāng chén zhū yán   dài dān shā huí bái