过蜀龙门

唐代 沈佺期
龙门非禹凿,诡怪乃天功。西南出巴峡,不与众山同。 长窦亘五里,宛转复嵌空。伏湍喣潜石,瀑水生轮风。 流水无昼夜,喷薄龙门中。潭河势不测,藻葩垂彩虹。 我行当季月,烟景共舂融。江关勤亦甚,巘崿意难穷。 势将息机事,炼药此山东。
lóng mén fēi záo   guǐ guài nǎi tiān gōng 西 nán chū xiá   zhòng shān tóng
zhǎng dòu gèn   wǎn zhuǎn qiàn kōng tuān qián shí   shuǐ shēng lún fēng
liú shuǐ zhòu   pēn lóng mén zhōng tán shì   zǎo chuí cǎi hóng
háng dāng yuè   yān jǐng gòng chōng róng jiāng guān qín shén   yǎn è 崿 nán qióng
shì jiāng shì   liàn yào shān dōng