过双峰寺
空山雨歇断云低,芳草芊绵石径迷。古殿无人门自掩,檐铃不语野禽啼。
kōng
空
shān
山
yǔ
雨
xiē
歇
duàn
断
yún
云
dī
低
,
fāng
芳
cǎo
草
qiān
芊
mián
绵
shí
石
jìng
径
mí
迷
。
。
gǔ
古
diàn
殿
wú
无
rén
人
mén
门
zì
自
yǎn
掩
,
yán
檐
líng
铃
bù
不
yǔ
语
yě
野
qín
禽
tí
啼
。
。