过石门洋
平生戎马踏尘埃,晚看沧波眼渐开。眩转忽从千仞落,低昂时见一山来。
风头淅沥吹成雨,枕底铿轰怒作雷。雅欲骑鲸傲人世,吾其于此赋归哉。
píng
平
shēng
生
róng
戎
mǎ
马
tà
踏
chén
尘
āi
埃
,
wǎn
晚
kàn
看
cāng
沧
bō
波
yǎn
眼
jiàn
渐
kāi
开
xuàn
。
zhuǎn
眩
hū
转
cóng
忽
qiān
从
rèn
千
luò
仞
dī
落
,
áng
低
shí
昂
jiàn
时
yī
见
shān
一
lái
山
来
。
fēng
风
tóu
头
xī
淅
lì
沥
chuī
吹
chéng
成
yǔ
雨
,
zhěn
枕
dǐ
底
kēng
铿
hōng
轰
nù
怒
zuò
作
léi
雷
yǎ
。
yù
雅
qí
欲
jīng
骑
ào
鲸
rén
傲
shì
人
wú
世
,
qí
吾
yú
其
cǐ
于
fù
此
guī
赋
zāi
归
哉
。