过秦松岭

唐代 林蕴
散发长林下,松风入太清。空山容暮色,落叶起秋声。 世险江天窄,云深草木平。从兹归故土,勿作失群鸣。
sàn cháng lín xià   sōng fēng tài qīng kōng shān róng   luò qiū shēng
shì xiǎn jiāng tiān zhǎi   yún shēn cǎo píng cóng guī   zuò shī qún míng