过秦楼·水浴清蟾

宋代 周邦彦
水浴清蟾,叶喧凉吹,巷陌马声初断。闲依露井,笑扑流萤,惹破画罗轻扇。人静夜久凭阑,愁不归眠,立残更箭。叹年华一瞬,人今千里,梦沉书远。 空见说、鬓怯琼梳,容销金镜,渐懒趁时匀染。梅风地溽,虹雨苔滋,一架舞红都变。谁信无聊为伊,才减江淹,情伤荀倩。但明河影下,还看稀星数点。
shuǐ qīng chán   xuān liáng chuī   xiàng shēng chū duàn xián jǐng   xiào liú yíng   huà luó qīng shàn rén jìng jiǔ píng lán   chóu guī mián   cán gēng jiàn tàn nián huá shùn   rén jīn qiān   mèng chén shū yuǎn
kōng jiàn shuō bìn qiè qióng shū   róng xiāo jīn jìng   jiàn lǎn chèn shí yún rǎn méi fēng   hóng tái   jià hóng dōu biàn shuí xìn liáo wèi   cái jiǎn jiāng yān   qíng shāng xún qiàn dàn míng yǐng xià   hái kàn xīng shǔ diǎn