过秦楼 柳

清代 苏穆
社燕初归,嫩黄才吐,却早占春一半。栏杆独凭,袅袅柔丝,最是共人肠断。 何事昼长梦回,轻染纤蛾,便成悽惋。怕秋来万里,飘零无主,马蹄声远。 曾说与、芍药开前,青梅熟外,种种绿繁红倦。丝风院落,潺雨黄昏,一叶蕉痕长捲。 多少幽情,付伊刚耐春寒,又凝春怨。向清池影里,闲逗疏星几点。
shè yàn chū guī   nèn huáng cái   què zǎo zhàn chūn bàn lán gān píng   niǎo niǎo róu   zuì shì gòng rén cháng duàn
shì zhòu zhǎng mèng huí   qīng rǎn xiān é   biàn 便 chéng wǎn qiū lái wàn   piāo líng zhǔ   shēng yuǎn
céng shuō sháo yào kāi qián   qīng méi shú wài   zhǒng zhǒng 绿 fán hóng juàn fēng yuàn luò   chán huáng hūn   jiāo hén zhǎng juǎn
duō shǎo yōu qíng   gāng nài chūn hán   yòu níng chūn yuàn xiàng qīng chí yǐng   xián dòu shū xīng diǎn