过秦楼 寄王子新

明代 顾璘
虎卧天门,龙腾凤阙,书法王家元妙。画烂衣襟,磨乾池水,透得旧来关窍。 更狂僧醉圣,探奇掇隽,纵横颠倒。爱青年方盛,高名歘起,万人称好。 叹拙手勉强挑戈,依稀拨镫那识,就中天巧。欲取金丹,并携洛赋,子细从君论讨。 只恐挥毫,迟留迅疾,肘腕不禁衰老。判千金买纸如山,倩渠长扫。
tiān mén   lóng téng fèng quē   shū wáng jiā yuán miào huà làn jīn   qián chí shuǐ tòu   jiù lái guān qiào    
gèng kuáng sēng zuì shèng   tàn duō juàn   zòng héng diān dào ài qīng nián fāng shèng gāo   míng chuā wàn   rén chēng hǎo    
tàn zhuō shǒu miǎn qiǎng tiāo   dèng shí   jiù zhōng tiān qiǎo jīn dān bìng   xié luò   cóng jūn lùn tǎo    
zhǐ kǒng huī háo   chí liú xùn   zhǒu wàn jīn shuāi lǎo pàn qiān jīn mǎi zhǐ shān qiàn   cháng sǎo