过秦楼

明代 曾栋
曙色开晴,轻飔敷暖,日影才经檐角。倦来芳径,且倚阑干,触地新愁粘著。长日如年,可堪恨雨丝丝,梦去漠漠见鸣禽递响,乳莺梳翅,痴愁方觉。 凝望处,初绿呈新,陈柯拆旧,忘了一春归却。不伤花老,只怕花开,解使朱须销铄。宝扇轻摇,乱抛花片教飞,迎风低掠。忍重携素手,骤觉一分瘦落。
shǔ kāi qíng   qīng nuǎn   yǐng cái jīng yán jiǎo juàn lái fāng jìng   qiě lán gān   chù xīn chóu zhān zhù cháng nián   kān hèn   mèng jiàn míng qín xiǎng   yīng shū chì   chī chóu fāng jué
níng wàng chù   chū 绿 chéng xīn   chén chāi jiù   wàng le chūn guī què shāng huā lǎo   zhǐ huā kāi   jiě shǐ 使 zhū xiāo shuò bǎo shàn qīng yáo   luàn pāo huā piàn jiào fēi   yíng fēng lüè rěn zhòng xié shǒu   zhòu jué fēn shòu luò