过秦楼

宋代 利登
眉黛山分,索取靥合,郁郁夜堂初见。芙蓉寄隐,豆蔻传香,便许翠鬟偷剪。迎夜易羞,欲晨先怯,风流楚楚未惯。正流苏帐掩,绿玉屏深,红香自暖。 谁信道、媚月难留,惊云易散,从此三桥路远。巢燕春归,剪花词在,难寄红题一片。料想伊家,如今羞傍琴窗,慵题花院。但碧桃影下,应对流红自欢。
méi dài shān fēn   suǒ   táng chū jiàn róng yǐn   dòu kòu chuán xiāng   biàn 便 cuì huán tōu jiǎn yíng xiū   chén xiān qiè   fēng liú chǔ chǔ wèi guàn zhèng liú zhàng yǎn   绿 píng shēn   hóng xiāng nuǎn
shuí xìn dào mèi yuè nán liú   jīng yún sàn   cóng sān qiáo yuǎn cháo yàn chūn guī   jiǎn huā zài   nán hóng piàn liào xiǎng jiā   jīn xiū bàng qín chuāng   yōng huā yuàn dàn táo yǐng xià   yìng duì liú hóng huān