过秦楼

宋代 陈允平
倦听蛩砧,初抛纨扇,隔浦乱钟催晚。湘蒲簟冷,楚竹帘稀,窗下乍闻裁翦。倦柳梳烟,枯莲蘸水,芙蓉翠深红浅。对半床灯,虚堂凄寂,近书思遍。 夜漏永、玉宇尘收,银河光灿。梦断楚天空远。婆娑月树,缥缈仙香,身在广寒宫殿。无奈离愁乱织,藉酒销磨,倩花排遣。渐江空霜晓,黄芦漠漠,一声来雁。
juàn tīng qióng zhēn   chū pāo wán shàn   luàn zhōng cuī wǎn xiāng diàn lěng   chǔ zhú lián   chuāng xià zhà wén cái jiǎn juàn liǔ shū yān   lián zhàn shuǐ   róng cuì shēn hóng qiǎn duì bàn chuáng dēng   táng   jìn shū biàn
lòu yǒng chén shōu   yín guāng càn mèng duàn chǔ tiān kōng yuǎn suō yuè shù   piāo miǎo xiān xiāng   shēn zài guǎng 广 hán gōng diàn 殿 nài chóu luàn zhī   jiǔ xiāo   qiàn huā pái qiǎn jiàn jiāng kōng shuāng xiǎo   huáng   shēng lái yàn