过秦楼

宋代 方千里
柳拂鹅黄,草揉螺黛,院落雨痕才断。蜂须雾湿,燕嘴泥融,陌上细风频扇。多少艳景关心,长苦春光,疾如飞箭。对东风忍负,西园清赏,翠深香远。 空暗忆、醉走铜驼,闲敲金革登,倦迹素衣尘染。因花瘦觉,为酒情钟,绿鬓几番催变。何况逢迎向人,眉黛供愁,娇波回倩。料相思此际,浓似飞红万点。
liǔ é huáng   cǎo róu luó dài   yuàn luò hén cái duàn fēng shī 湿   yàn zuǐ róng   shàng fēng pín shàn duō shǎo yàn jǐng guān xīn   zhǎng chūn guāng   fēi jiàn duì dōng fēng rěn   西 yuán qīng shǎng   cuì shēn xiāng yuǎn
kōng àn zuì zǒu tóng tuó   xián qiāo jīn dēng   juàn chén rǎn yīn huā shòu jué   wèi jiǔ qíng zhōng   绿 bìn fān cuī biàn kuàng féng yíng xiàng rén   méi dài gōng chóu   jiāo huí qiàn liào xiāng   nóng shì fēi hóng wàn diǎn