过秦岭

唐代 孟贯
古今传此岭,高下势峥嵘。安得青山路,化为平地行。 苍苔留虎迹,碧树障溪声。欲过一回首,踟蹰无限情。
jīn chuán lǐng   gāo xià shì zhēng róng ān qīng shān   huà wèi píng xíng
cāng tái liú   shù zhàng shēng guò huí shǒu   chí chú xiàn qíng