过清远峡

宋代 王称
两山夹飞流,曲折始东走。排空殷崩雷,出峡去愈骤。 商人数畏津,渔子骇奔溜。回澜乍窥渊,迸濑乱泄窦。 上当群石争,下及众川漱。势齐龙门险,雄长碣石右。 惜哉神禹功,奠画远莫究。遂令五岭南,别与万灵斗。 我行一停舟,适值风雨候。崩腾心为徨,滉瀁目已瞀。 篙师戒前征,薄暮不敢逗。开蓬讶惊湍,宛若群鹭簉。 乃知造化神,兹寔亘宇宙。三复忠信言,呼酒聊独侑。
liǎng shān jiā fēi liú   zhé shǐ dōng zǒu pái kōng yīn bēng léi   chū xiá zhòu
shāng rén shù wèi jīn   hài bēn liū huí lán zhà kuī yuān   bèng lài luàn xiè dòu
shàng dàng qún shí zhēng   xià zhòng chuān shù shì lóng mén xiǎn   xióng zhǎng jié shí yòu
zāi shén gōng   diàn huà yuǎn jiū suì lìng lǐng nán   bié wàn líng dòu
xíng tíng zhōu   shì zhí fēng hòu bēng téng xīn wèi huáng   huàng yàng mào
gāo shī jiè qián zhēng   gǎn dòu kāi péng jīng tuān   wǎn ruò qún zào
nǎi zhī zào huà shén   shí gèn zhòu sān zhōng xìn yán   jiǔ liáo yòu