过清溪庄值主人不在

明代 唐顺之
岸岸夹丛竹,清溪几许深。君从城市隐,余向碧山寻。 翳翳孤村景,刁刁众木吟。还看题壁字,想见闭关心。
àn àn jiā cóng zhú   qīng shēn jūn cóng chéng shì yǐn   xiàng shān xún    
cūn jǐng   diāo diāo zhòng yín hái kàn xiǎng   jiàn guān xīn