过庆善宫

明代 康海
长川直南泻,清渭横其冲。灏光触云汉,此下潜真龙。 钦想还谯赋,缅怀天日容。地秘非天发,安能为人钟。 改寺报慈德,谨护列崇墉。沦没几百载,所遗惟巨钟。 后当景泰末,移置荐福东。千牛不可载,百室或启凶。 嗟此亦神物,似与守灵踪。迹灭不能见,大约闻老农。 但与看气色,巍巍冠秦雍。
cháng chuān zhí nán xiè   qīng wèi héng chōng hào guāng chù yún hàn   xià qián zhēn lóng    
qīn xiǎng hái qiáo   miǎn huái 怀 tiān róng fēi tiān ān   néng wéi rén zhōng    
gǎi bào   jǐn liè chóng yōng lún bǎi zǎi suǒ   wéi zhōng    
hòu dāng jǐng tài   zhì jiàn dōng qiān niú zài bǎi   shì huò xiōng    
jiē shén   shì shǒu líng zōng miè néng jiàn   yuē wén lǎo nóng    
dàn kàn   wēi wēi guān qín yōng