国清化人示寒山

宋代 王之道
师从天台来,示我一集诗。 开编未及读,涕泪已交颐。 纷纷世间人,迷妄觉者谁。 浮沉苦海中,俗出无端涯。 寒山与拾得,旁观为兴悲。 作诗三百篇,劝戒仍嘲嗤。 觉此未觉者,当下成牟尼。 此意亦良厚,奈何人罕知。 师持国清钵,欲救云堂饥。 赠言亦安用,聊以报所贻。
shī cóng tiān tāi lái   shì shī
kāi biān wèi   lèi jiāo
fēn fēn shì jiān rén   wàng jué zhě shuí
chén hǎi zhōng   chū duān
hán shān shí   páng guān wèi xīng bēi
zuò shī sān bǎi piān   quàn jiè réng cháo chī
jué wèi jué zhě   dāng xià chéng
liáng hòu   nài rén hǎn zhī
shī chí guó qīng   jiù yún táng
zèng yán ān yòng   liáo bào suǒ